Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con
Chương 751 :
Ngày đăng: 14:32 19/04/20
Đỗ phu nhân thấy Đỗ Phương Phương trước sau như một, không có chút ý nghĩ cảm thấy xấu hổ, cũng không mảy may có ý thay đổi, không khỏi quay mặt đi nhẹ nhàng lắc đầu, nhắm mắt lại. Từ trong hốc mắt của bà, một dòng nước mắt chậm rãi chảy xuống: "Cho dù Tương Tư là người có lỗi đi nữa, hiện nay cô ấy cũng đã chết rồi... Phương Phương, ai đúng ai sai, giờ đây cũng không cần thiết phải truy cứu nữa rồi. Con hãy đồng ý ly hôn với Dĩ Kiệt đi, được không? Hợp được thì cũng tan được! Con lùi một bước, không chừng Dĩ Kiệt còn ngoái đầu lại, vợ chồng con lại sẽ đoàn tụ, sau đó sẽ không truy cứu những lỗi lầm của con ngày trước nữa..."
"Con thì có lỗi lầm gì chứ? Ly hôn sao?" Tinh thần của Đỗ Phương Phương gần như có chút hỏng mất, cô đứng bật dậy, trong con ngươi bắn ra những tia sáng khiếp người, giống như dã thú bị đói đã lâu ngày, giờ đây chợt nhìn thấy một con mồi tự nhiên xuất hiện trước mắt vậy: "Cứ ngồi đấy mà mơ tưởng, đừng có hòng, con sẽ không bao giờ ly hôn với Dĩ Kiệt, con sẽ bám theo anh ấy cả đời! Cả đời!"
Đỗ Phương Phương nói xong, xoay người lại chạy vọt lên trên lầu, chỉ chốc lát sau đã thấy cô kéo một chiếc va li xuống. Đỗ phu nhân run rẩy đứng lên, liên tục hỏi cô định làm cái gì. Đỗ Phương Phương vọt tới ngoài cửa rồi mới quẳng lại một câu: "Con đi về nhà, một ngày con cũng không muốn ly hôn, con chính là phu nhân của anh ấy, bất kể thế nào con cũng không thể để cho con thỏ nhỏ chết tiệt kia, thực hiện được âm mưu “cưu chiếm thước sào”của nó!"
“Cưu” là chim tu hú. “Thước” là chim khách. Tu hú là loại chim không biết làm tổ, chuyên đi đẻ vào tổ chim khác để nhờ ấp hộ. Chim Tu hú chờ chim khách bay đi tìm mồi, liền nhảy vào tổ chim khách đẻ trứng vào đó. Chim khách ấp trứng nở ra chim non. Khi chim bố mẹ bay đi kiếm mồi cho đàn chim non ăn, Tu hú con liền tìm cách đẩy chim khách con ra khỏi tổ, rơi xuống đất. Một mình tu hú con độc chiếm nguồn thức ăn mà chim bố mẹ mang về cho đến khi lớn lên, lúc đủ lông đủ cánh Tu hú liền bay đi.
Trong đoạn văn trên, tác giả muốn diễn tả cảm xúc, bất bình của Đỗ Phương Phương. Cô không chịu ly hôn với Hà Dĩ Kiệt, sợ bé Nhất Nặc sẽ về sống với cha của mình trong ngôi nhà mà vợ chồng cô đã từng ở, sợ rằng Hà Dĩ Kiệt vì để bảo vệ con gái của mình, sẽ đuổi người vợ hợp pháp là cô ra khỏi nhà. Cái mà Đỗ Phương Phương muốn giữ ở đây không phải là ngôi nhà mà chính là muốn giữ thân phận là người vợ hợp pháp của Hà Dĩ Kiệt.
Ánh mắt Cố Lưu Tô lúc này vụt trở nên sáng ngời, cô đưa tay vội vã tóm lấy ống tay áo của anh hỏi lại một câu: "Lục tử, chẳng phải gia đình của anh hiện giờ cũng thuộc loại cán bộ cao cấp đó sao, nếu mang ra so sánh với nhà họ Đỗ thì như thế nào?"
Lục Phóng nhếch mi lên cười, vừa vỗ vỗ vào tay của Cố Lưu Tô vừa ôm chặt cô vào trong ngực: "Nhà họ Đỗ hoàn toàn dựa vào những công trạng thời còn trong quân ngũ năm xưa của lão già họ Đỗ đó. Hơn nữa, ông ta còn là ân nhân cứu mạng của một vị quan chức trong Bộ Quốc Phòng nữa. Phải thừa nhận, về thực quyền thì nhà họ Đỗ không thể lợi hại bằng một nửa của nhà họ Lục chúng ta, nhưng ở chuyện ở trong quan trường thì em cũng biết rồi đấy, gần đây lại rất chú ý đến vấn đề thứ tự trước và sau trong lý lịch của bản thân, cho nên..."
Cố Lưu Tô liền so vai, rầu rĩ cắt ngang lời của Lục Phóng: "Thì ra là như vậy, nhà họ Lục của anh cũng phải dành cho nhà bọn họ một chút nể nang nhỏ mọn hả?"
Lục Phóng thấy vợ yêu có vẻ thất vọng, trong nội tâm cũng thấy không đành lòng: "Cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, chỉ có điều chuyện lại xảy ra trong khoảng thời gian này, lại có liên quan khá rộng với nhiều nơi. Nếu như đường đi bên nhà họ Lục của anh không thông được, thì chúng ta vẫn có thể nghĩ tìm đường khác để đi. Đỗ Nghĩa Sơn là một người thô lỗ, vừa vô cùng thiên vị khi bao che khuyết điểm, không quen nhìn thấy người nhà của mình bị mất đi nhiều hơn. Hơn nữa suốt vài chục năm qua, tuy ông ta cũng chẳng có chút thực quyền nào, nhưng tiền kiếm chác được cũng không phải là ít. Chúng ta cần bố trí đi thăm dò một phen cho thật đầy đủ, không chừng cũng sẽ điều tra ra một chút gì đó..."