Tổng Tài, Ly Hôn Đi!

Chương 153 : Nhớ nhung là một sự dày vò

Ngày đăng: 16:41 30/04/20


Cuối cùng, anh không quay đầu lại, chỉ ném ánh nhìn mơ hồ vào chiếc gương chiếu hậu nhỏ bé.



Tất cả mọi thứ trong màn mưa đều trở nên mơ hồ, nhưng anh vẫn có thể nhìn rất rõ bóng dáng mảnh mai vẫn đang đứng đó.



Một chiếc áo khoác, bỗng được ai đó mang tới, cẩn thận che lên đầu cô.



Một bóng dáng cao lớn khác ôm lấy cô, như ngăn lấy những giọt mưa kia để mang đến cho cô một bầu trời tươi sáng.



Anh khẽ nhắm mắt, cảm thấy đau đớn đến từng hơi thở. Hóa ra, nếu không có anh, thì cũng sẽ có người khác chăm sóc cô tỉ mỉ đến vậy.



Anh thật ra chẳng phải là độc nhất vô nhị







Máu thấm qua lớp giấy, nhỏ xuống chiếc áo sơ mi.Anh vẫn không hề dừng lại, nổ máy rồi lao thẳng đi



…..



“Em lên nhà đi, đừng đứng ở đây. Trời mưa to hơn rồi đấy”. Cảnh Nam Kiêu đang khuyên Cố Thiên Tầm trong mưa.



Cố Thiên Tầm chỉ thấy khóe miệng một vị đằng chát không thể nói thành lời. Cô thậm chí không phân biệt được, đây là mùi vị của mưa hay của nước mắt. Nhưng cô biết rằng….



Khoảnh khắc này, mùi vị trong trái tim cô….



Chỉ đến khi chiếc xe đó hoàn toàn khuất hẳn khỏi ánh mắt của cô, cô mới chậm rãi quay người rồi lên lầu cùng với Cảnh Nam Kiêu.



Bước vào phòng, bật đèn, Cảnh Nam Kiêu quay lại nhìn cô, Cố Thiên Tầm vẫn mang bộ dạng thất thần lạc lõng như một người vừa bị đánh rơi mất trái tim vậy.



Anh vừa cảm thấy rối bời, vừa thấy xót xa khi thấy cô như vậy: “Em vào đi tắm đi, đừng để bị cảm, tóc em ướt hết rồi”.



“….Ừm”. Lúc này cô mới giật mình, thay dép rồi bước vào nhà. Cô không để ý đến anh, bước thằng về phòng của mình, lấy bộ đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.



Cảnh cừa phòng tắm vừa khép lại, cô ngồi thụp người xuống dựa vào cửa và bỗng nhiên bật khóc òa lên.



Gần như không còn bận tâm đến hình tượng gì nữa, cô khóc như một đứa trẻ vừa bị lạc nhà.



Cô không biết rằng, ngoài kia, Cảnh Nam Kiêu đang đứng dựa vào cửa nhắm mắt, cảm giác đau đớn không kém gì cô.



………….



Chiếc xe dừng bên lề đường.



Mộ Dạ Bạch tìm thuốc ở trên xe, cuống cuồng đưa vào miệng nuốt xuống.



Đợi cho cơn đau như muốn nứt toác kia thuyên giảm, anh mới lại lái xe về nhà.



Vừa vào căn biệt thự nhà họ Mộ, Hạ Vân Thường chạy ra đón anh: “Dạ Bạch, cuối cùng thì con cũng về rồi”.



“Mẹ….”. Anh cất tiếng gọi chẳng còn chút sức lực nào trong đó.



Hạ Vân Thường chỉ liếc qua là biết sắc mặt anh không bình thường, vừa rồi còn định nói ra những lời kia, nhưng ngay lập tức bà đổi thái độ lo lắng: “Có phải con lại đau đầu rồi không?”



Anh không nỡ để mẹ phải lo lắng cho mình, chỉ lắc đầu rồi nói bâng quơ: “Không sao, muộn rồi sao mẹ còn chưa đi nghỉ?”.


Chuyện khách sạn Hoàn Vũ?



“Sếp, sếp tìm tôi có việc gì ạ?”. Cố Thiên Tầm đẩy cửa bước vào.



Anh Ngô nói: “Dự án bên Hoàn Vũ sắp hoàn thiện rồi, đội thiết kế bên này vẫn còn thiếu một tổng kết toàn diện. Dù sao trước giờ vẫn là cô lo liệu, vậy nên, hôm nay cô qua đó một chuyến.”



Hôm nay?



Đến Hoàn Vũ?



“Sao vậy? Có chuyện gì sao?”. Anh Ngô chăm chú nhìn sắc mặt có chút thay đổi của cô.



Cô lắc đầu: “Tất nhiên là không sao ạ. Vạy tôi xin phép đi chuẩn bị”.



Trái tim cô bỗng chốc loạn nhịp.



Bước trên con đường đầy những ô kẻ, cô không ngừng suy nghĩ lung tung. Lần này đến Hoàn Vũ họp, cô chẳng phải rất có thể sẽ gặp anh sao? Nếu thật sự gặp nhau ở đó, vậy thì….



Cô có nên xem anh như người xa lạ không?



Cô thở dài…



Cô thật sự không làm được.



Vậy, cứ chào hỏi?



Nên nói gì để thể hiện tự nhiên một chút?



Định thần lại, cô ý thức được mình đang nghĩ gì, giơ tay hơi đấm vào gáy. Cố Thiên Tầm, đang nghĩ lung tung gì vậy chứ. Lần này là vì công việc, sao lại mong chờ đến thế chứ?



Phải, cô không chối bỏ, cô đang rất mong chờ.



Khi gặp anh rồi, dù ít dù nhiều nỗi nhớ nhung này cũng sẽ vơi đi phần nào.



…..



Không hề chậm trễ, Cô Thiên Tầm thu dọn đồ đạc rồi bắt xe đến khách sạn Hoàn Vũ.



Gần đây, thời tiết vô cùng khó chịu.



Mưa rả rích suốt ngày, mưa đến mức trong lòng cô cũng đang thấy ướt nhẹp.



Xuống xe mở chiếc cô, tiến vào khách sạn trong cơn mưa. Theo bản năng cô liếc nhìn bốn xung quanh, không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy. Lại ngay lập tức ngước đầu, xuyên qua màn mưa u ám, hướng ánh nhìn về tầng cao nhất trong tòa hành chính.



Lúc này anh đang ở đó làm việc sao? Không biết có khoảnh khắc nào nhớ đến cô không? Nhớ đến một ngày ngắn ngủi họ cùng nhau ở nhà vườn Rum…



Thời gian không còn nhiều, cô không tiếp tục nhìn nữa, rảo bước về phía thang máy tòa nhà hành chính.



Đứng trước chiếc thang máy bình thường, cô nhìn sang thang máy bên cạnh, thở dài rồi chậm rãi bước vào đó.



“Cô ơi, thang máy đó bị hỏng rồi”.



Cửa thang máy đã đóng lại. Giọng nói của nhân viên sửa chữa cũng bị ngăn lại. Cô không hề nghe thấy một từ nào.