Tống Thì Hành

Chương 293 : Giết gian tặc (1)

Ngày đăng: 01:50 20/04/20


- Tiểu Ất muốn đi?



Trần Đông đặt đũa xuống, mặt lộ vẻ kinh ngạc:



- Đang yên lành sao đột nhiên muốn đi?



Trên bàn ăn lập tức lặng yên như tờ.



Ngày hôm sau khi thăm viếng Hoàng Thường về nhà, đúng lúc Trần Đông đến nhà Ngọc Doãn làm khách.



Trên bàn cơm, Ngọc Doãn liền nói chuyện hắn có thể phải rời khỏi Đông Kinh làm đám người Trần Đông kinh ngạc không thôi. Nhưng An Đạo Toàn đã sớm biết trước, ngược lại cũng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đối với Trần Đông và Trương Trạch Đoan mà nói, tin tức này có chút đột ngột.



Ngọc Doãn cười cười, gắp một đũa thức ăn, nhấp một ngụm rượu



- Cũng là quá nổi danh, bị người ta ghen ghét.



- Mà trong đường lớn ngõ nhỏ này lưu truyền rộng rãi danh sách tuần san thời đại Đại Tống là ta một tay gây nên. Đám người Bạch Thì Trung càng vì vậy bị trục xuất rồi. Huynh nói bọn họ sẽ dễ dàng buông tha cho ta hay sao? Nếu như vậy, mặt mũi của bọn họ để ở đâu? Ở lại Đông Kinh, sớm muộn bị người ta hãm hại, nói không chừng một mình ta trắng tay, mà dù là ở trên cao cư miếu đường, sợ cũng khó nương thân.



- Thúc tổ cho rằng ta gây tới rất nhiều người, nên tạm thời tránh đầu gió ngọn sóng.



- Đúng lúc Quan gia muốn lập lại Ứng Phụng Cục Hàng Châu, còn trống một chức Đô giám. Trước đây Hoàng Thái Tôn cũng nói, muốn cùng bổ thân Văn Lâm Lang cho ta, làm Đô giám Ứng Phụng Cụng, ngược lại cũng không coi là ủy khuất. Cho nên liền thương lượng với ta, muốn ta đảm nhiệm chức vị này.



Kỳ thật, Ngọc Doãn có bổ thân Văn Lâm Lang, theo lý cũng rất khó làm quan.



Văn Lâm Lăng càng nhiều là cho thấy một loại thân phận, không địa vị, không có chỗ hữu dụng lớn lắm, Ngọc Doãn thân không có công danh, làm sao có thể đảm nhiệm chức vị trống này?



Từ đời Tống đến này, trọng văn khinh võ.



Chức Đô giám nghe ra không tệ, là quan võ bát phẩm, nhưng đối với những người mang công danh hoặc là con cháu quan lại bối cảnh thâm hậu, ai nguyện muốn làm? Điều này nói rõ chính là chức vụ không có tiền đồ, người đọc sách xem thường không làm.



Càng không nói, Ứng Phụng Cục thanh danh cũng không tốt lắm, thuộc loại cơ cấu bất cứ lúc nào cũng có thể bị thay đổi cái mới.




- Tiểu Ất, ta theo huynh cùng đi Hàng Châu nhé.



- Hả?



Ngọc Doãn giật mình, vội nhìn Trần Đông.



Trương Trạch Đoan cũng là vẻ mặt kinh ngạc, hạ giọng nói:



- Thiếu Dương suy nghĩ kỹ, bây giờ huynh là Nội Xá sắp đến ngày thi đỗ tiến sĩ rồi, nếu cùng Tiểu Ất đi Hàng Châu, chẳng phải là uổng phí tâm huyết trước đây?



Nào biết, Trần Đông lại thở dài.



- Quen biết với Tiểu Ất đến nay có hơn nữa năm.



- Lúc đầu, ta cũng không coi trọng Tiểu Ất, luôn cảm thấy Tiểu Ất chỉ là có chút tài lẻ, làm không được đại sự. Nhưng sau này, mỗi một chuyện xảy ra, lại làm ta cảm thấy sâu sắc, đặc biệt là nét bút thần của Tuần san thời đại Đại Tống đó càng làm ta tự hổ thẹn không bằng. Ta chỉ là cảm thấy cả ngày ngồi trong Thái Học đọc sách, dù là đọc thêm nhiều, cũng chỉ là học vấn giả, giống như Tiểu Ất đây mới xem là học vấn thật. Đám người như Lôi Băng vẫn luôn khinh thường ta, ngay cả Nhược Băng tiên sinh cũng giả dối. Nếu lúc Tiểu Ất đi Hàng Châu, vậy thì ta sẽ cùng đi để mở mang thêm một chút kiến thức.



- Năm sau về rồi ứng thi khoa cử cũng không muộn.



Trần Đông nói rất kiên quyết, hoàn toàn không để cho Ngọc Doãn cự tuyệt.



Tận đến khi y cáo từ rời khỏi, Ngọc Doãn cũng vẫn cảm thấy có chút mê man.



Tốt đẹp như Trần Đông sắp thi đỗ tiến sĩ Trường Thái học rồi, lại đột nhiên muốn xin nghỉ, cùng mình đi Hàng Châu?



Người này chẳng lẽ ấm đầu rồi sao!



Dù sao y đi theo Ngọc Doãn đến Hàng Châu cũng chẳng có chút lợi ích gì, còn lỡ mất một năm học. Hơn nữa nghe giọng điệu của y tựa như là muốn lấy thân phụ phụ tá Ngọc Doãn để đi, càng làm Ngọc Doãn có chút không biết làm sao, trong lòng Ngọc Doãn vẫn hy vọng Trần Đông có thể đồng hành với hắn! Như vậy sau khi hắn đi Hàng Châu, bên cạnh cũng có thể có thêm một người có thể nói chuyện.



Nếu là như vậy, chẳng phải làm chậm trễ tiền đồ của Trần Đông sao?