Vi Vi Đích Vi Tiếu
Chương 44 : [H] Lâm Vi phản công
Ngày đăng: 22:29 19/04/20
Thị trấn nhỏ trên bờ biển sau cơn mưa trở nên xinh đẹp tươi mát.
Nước mưa ẩm ướt đọng trên mặt đường nhà cửa, được ánh mặt trời soi rọi càng trở nên sáng bóng.
Trên đất những khối đá lót đường lỏm chỏm.
Trông như một bức họa đạm mạc.
Hai người dừng xe tại một con hẻm nhỏ, Diệp Kính Văn dắt Lâm Vi đến một cây cầu gần đó.
Trấn nhỏ đó không phải khu nổi tiếng, cho dù bao quanh là núi cao trập trùng nhưng cũng không có bao nhiêu người.
Không khí buổi sớm thật dễ chịu, trên cầu từng đoàn người qua lại, nơi này có vẻ là một khu dân cư, mùi bánh mì thơm phức tràn ngập trong không khí.
Diệp Kính Văn và Lâm Vi tựa vào một cột đá ở giữa cầu, vẻ ngoài tuấn mĩ, khí chất đặc biệt, hấp dẫn biết bao ánh mắt người đi đường.
Có lẽ họ cho rằng hai người họ chẳng qua chỉ là bạn bè, hay anh em.
Những ánh mắt bắn về phía họ không có một chút khinh rẻ nào, bất quá chỉ nhàn nhạt cười.
Loại cảm giác này khiến họ rất thoải mái.
Trực tiếp hóng gió biển làm mái tóc trở nên xốc xếch, Diệp Kính Văn vuốt vuốt tóc mái Lâm Vi.
“Cây cầu đó gọi là Cầu phu thê”
“Tên kỳ quái thật”
Lâm Vi ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh mắt hắn có loại nghiêm túc không hề tầm thường, tròng mắt đen láy nhìn xoáy đến tận trong lòng Lâm Vi.
“Anh muốn nói gì? Đừng nói anh thật sự muốn kết hôn nha?” Vẻ mặt Lâm Vi cũng trở nên nghiêm túc.
“Chỉ là muốn thôi, ở Trung Quốc là không thể được” Diệp Kính Văn tùy ý lắc lắc cái đầu “Chờ sau này chúng ta có sự nghiệp, có tiền, ra nước ngoài kết hôn cũng không tệ”
Bởi vì tuổi còn trẻ, đối với những lý tưởng trong tương lai luôn thật nghiêm túc và tốt đẹp.
Lâm Vi nhàn nhạt cười “Chuyện tương lai ai mà biết trước được, cứ quý trọng hiện tại là đủ rồi”
Dùng giọng nói thật thoải mái để che giấu cõi lòng dâng lên cảm giác mất mát.
“Kính Văn, nếu anh đã nghĩ lâu dài như vậy, em cũng có lời muốn nói cho rõ ràng” Nhìn thẳng vào mắt hắn, nhưng những lời nói cứ tắc nghẽn trong cổ họng.
“Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng để có thể được ở bên nhau, nếu sau này…”
“Nếu như…”
Mỗi từ ngữ như dao đâm vào yết hầu, khó khăn thốt ra.
Diệp Kính Văn chăm chú nhìn Lâm Vi đang nhẹ nhàng hé đôi môi trắng bệch.
“Nếu như sau này không thể không chia xa, em hy vọng chúng ta…”
“Còn có thể làm bạn bè sao?” Khóe miệng Diệp Kính Văn mang theo nụ cười lạnh lùng “Quả là một câu nói ngu ngốc”
“Yêu một người bằng cả trái tim, thì không bao giờ trở thành bạn bè”
Ánh mắt Diệp Kính Văn hướng về một nơi thật xa, những con thuyền đánh cá đã nhổ neo, lưới bắt cá lấp lánh dưới ánh mặt trời, mặt nước trong xanh đến rung động lòng người.
“Em chỉ hy vọng, anh đừng hận em” Lâm Vi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Diệp Kính Văn “Không cần biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, em vẫn sẽ nhớ đến chúng ta của bây giờ”
Bởi vì thứ tình cảm này đã khắc trong xương tủy, bởi vì trái tim này vốn cô độc nhờ có anh mà có thể đập lại.
Cho nên em sẽ không hận, sẽ chỉ biết ơn anh.
Diệp Kính Văn vẫn nhìn nụ cười nhàn nhạt trên môi Lâm Vi.
Trên cầu càng lúc càng nhiều người qua lại, nhưng trong mắt họ chỉ có nhau.
Nhìn nhau thật lâu, sau đó Diệp Kính Văn vẽ nên một nụ cười khổ sở.
Hai tay Diệp Kính Văn ôm chặt đầu Lâm Vi, ngón tay thon dài siết chặt mái tóc.
“Thật thoải mái…Lâm Vi…”
Được giọng nói mị hoặc khích lệ, Lâm Vi càng thêm tò mò mút vào.
Vuốt ve như vậy thật lâu, Lâm Vi đã cảm thấy da thịt đau nhức, cằm đã muốn rụng xuống, Diệp Kính Văn rốt cục hít vài hơi, hai tay ôm sau ót Lâm Vi, đâm kịch liệt vài cái trong cổ họng rồi bắn ra ngoài.
“Khụ khụ” Lâm Vi nuốt vào một ít chất lỏng, vuốt vuốt cái cằm đau nhức.
Ánh mắt Diệp Kính Văn đang mơ màng sau cao trào, sau đó rất nhanh đã sáng lên, tròng mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Lâm Vi.
Lâm Vi cúi người hôn hắn, Diệp Kính Văn thả lỏng cho cậu chủ động, hôn rất kém mà lại khiến người ta thoải mái.
Hai chân tự động gác lên eo Lâm Vi, sau đó đưa lưỡi liếm liếm đôi môi Lâm Vi “Tới đi, anh chuẩn bị xong rồi”
Lâm Vi dạ một tiếng, chất lỏng vừa bắn ra còn đọng lại một ít ở dưới đùi, cảnh tượng dâm mĩ trước mắt khiến ngón tay Lâm Vi phát run.
Nhẹ nhàng tìm được huyệt sau của hắn, ngón tay mang theo tinh dịch tiến vào.
“Đau không?” Lâm Vi dịu dàng hết sức, vừa cử động tay vừa quan sát sắc mặt Diệp Kính Văn.
Diệp Kính Văn mở to hai mắt nhìn Lâm Vi, trên mắt không có một chút thần sắc đau đớn nào.
Lâm Vi thở phào nhét thêm một ngón.
“Đau không?”
Mặt ửng hồng.
Diệp Kính Văn cười “Hả? Em có làm nhanh đi không?”
Lâm Vi cúi người, khóa cái miệng khiến người ta chán ghét kia lại, sau đó đưa tay vào trong, bắt chước động tác trong GV, nhẹ nhàng khuyếch trương bên trong.
“Dùng sức một chút, em cứ lề mề như vậy…A….”
Lâm Vi hung hăng nhấn một cái, khiến Diệp Kính Văn biến lời nói của Diệp Kính Văn thành tiếng rên rỉ mê người.
Diệp Kính Văn vẫn la hét, động tác Lâm Vi đã dừng lại,mà hắn vẫn cứ nằm đó ân ân a a mãi.
Lâm Vi khẽ cười, ghé vào lỗ tai hắn, hạ thấp giọng “Giữ lại khí lực đi, lát nữa lại la tiếp”
Quả quyết đem phân thân cứng rắn đi vào, quả nhiên khiến Diệp Kính Văn thét một tiếng chói tai.
“Đau không?” Không biết đã hỏi câu này lần thứ mấy rồi, nhưng nhìn thấy Diệp Kính Văn cau mày là Lâm Vi lại đau lòng.
“Kiên nhẫn một chút…” Nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, sau đó bắt đầu chuyển động.
Diệp Kính Văn cắn môi, ôm chặt bả vai Lâm Vi, khẽ run.
“Nhanh hơn nữa, lần nữa….Ngoan hơn nữa, để anh có thể cảm nhận được…Em…yêu anh thật nhiều…” Diệp Kính Văn phun khí bên tai, giọng nói đứt quãng, tiếng thở dốc và rên rỉ vang đều đều.
Lâm Vi làm theo lời hắn, hung hăng đâm vào, dục vọng được ôm ấp, vừa nóng vừa chặt, mỗi lần ra vào đều đau rát, bên cạnh đó còn có khoái cảm cực hạn.
“Kính Văn, em yêu anh”
Ghé vào lỗ tai hắn nói ra điều mình vẫn muốn nói, cảm thấy cơ thể hắn nhẹ nhàng run rẩy, ôm hai tay mình chặt hơn.
Không biết anh dùng cách này để chứng minh cái gì.
Nhưng Lâm Vi em đây, nơi sâu nhất trong đáy lòng chỉ dành cho một mình anh.
Lâm Vi cưng chìu cười, hết lần này đến lần khác hôn đôi môi trắng bệch của Diệp Kính Văn.
Ngọn đèn ngoài cửa sổ đã dần tắt đi, nhưng tiếng thở dốc trong phòng càng thêm kịch liệt
Dưới tấm chăn, hai thân thể trẻ tuổi ôm hôn giao triền, mười ngón tay tương khấu không hề tách rời.