Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1084 : Tinh tế chỉ nam (34)

Ngày đăng: 01:37 30/04/20


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥



Cảnh Lan bị cái suy nghĩ hoang đường này làm đổ đầy mồ hôi lạnh.



Hắn dời ánh mắt, nhìn bên ngoài chung cư.



Nhưng rất nhanh, hắn lại không nhịn được chuyển ánh mắt qua người Sơ Tranh.



Lông mày Cảnh Lan dần dần nhíu lại, trong con ngươi xanh thẳm ẩn ẩn có cảm xúc xao động thoáng hiện, hắn lấy từ bên cạnh sang một bình rượu, từ từ uống.



Rõ ràng là rượu băng lãnh, lúc này hắn lại cảm thấy nóng rực.



-



Lúc Sơ Tranh thức dậy, sắc trời bên ngoài đã tối.



Cô vẫn nằm trên đùi Cảnh Lan, Cảnh Lan dựa vào ghế sofa, con ngươi hơi khép hờ, một tay tùy ý khoác lên lan can ghế sofa, một tay khác đặt ở bên hông cô.



Sơ Tranh nhìn chằm chằm hắn vài giây, chậm rãi ngồi dậy.



Cảnh Lan mở mắt ra, trong con ngươi xanh thẳm là một mảnh trong suốt: "Tỉnh?"



Sơ Tranh chống đỡ ghế sofa: "Thầy giáo."



Cảnh Lan: "..."



Hai người đều ở trên ghế sofa, lúc này tư thế quả thực có chút mập mờ thân mật.



Sơ Tranh gọi một tiếng thầy giáo kia, làm cho Cảnh Lan có chút hoảng hốt, hầu kết vô thức lăn động một cái.



Khi Sơ Tranh hôn tới, Cảnh Lan không tránh đi, chỉ mở to mắt, đối đầu với tầm mắt cô.



Làn da dưới quần áo có chút mát lạnh, Cảnh Lan trong nháy mắt thanh tỉnh, hắn lui về phía sau, ấn lên tay Sơ Tranh.



Bàn tay Sơ Tranh dán lên làn da bên hông hắn, Cảnh Lan kéo tay cô ra, đỡ lấy bả vai Sơ Tranh, rời khỏi ghế sofa: "Tôi đi hâm nóng cơm và đồ ăn cho em, em ăn trước đi đã."



Sơ Tranh khẽ nghiêng về phía sau, hai tay ôm gối ôm, ánh mắt không có chút gợn sóng nhìn bóng lưng chạy trối chết của Cảnh Lan.



Thẻ người tốt của ta.



Vì sao không cho hôn, không cho sờ.



Không vui.



Gối ôm trong ngực Sơ Tranh chậm rãi thay đổi hình dạng.



-



Văn Thanh tìm Sơ Tranh khắp nơi, vất vả lắm mới thăm dò được Sơ Tranh ở đâu, kết quả... kết quả người mở cửa cho anh ta là Cảnh Lan.



Văn Thanh xém chút cho là mình tìm sai chỗ.



Lại nhìn kỹ bảng số phòng một chút.



Không sai, chính là chỗ này.




"Mẹ, Cảnh Lan này..."



Văn lão phu nhân: "Thế nào? Văn gia chúng ta còn sợ không nuôi nổi chúng nó sao? Về sau không cần hắn làm gì, đối xử với cháu gái của mẹ tốt là được rồi, chỉ cần cháu gái của mẹ vui là được!"



"..."



Cha Văn và Văn Thanh liếc nhau.



Văn lão phu nhân tuổi tác càng lớn, thì càng có tính khí của trẻ con.



Nhưng câu nói kia ngược lại là nói không sai.



Văn gia nuôi nổi bọn họ.



-



Sơ Tranh trở lại chung cư, Cảnh Lan đứng như môn thần ở cửa.



Sơ Tranh mở cửa liền nhìn thấy hắn, xém chút đụng đầu vào người hắn.



"Sao không bật đèn, anh đứng ở chỗ này làm gì?" Hù chết người!



Sơ Tranh muốn bật đèn, bị Cảnh Lan một tay ngăn lại, đè Sơ Tranh lên trên cửa.



Hắn cúi đầu, tóc mái đảo qua hai gò má Sơ Tranh, hô hấp rơi vào giữa cổ cô: "Văn Thanh và em có quan hệ thế nào?"



"Anh trai trên huyết thống."



"???"



Cảnh Lan nhíu mày, trong bóng tối chỉ có thể mơ hồ trông thấy hình dáng của cô gái: "Không phải em họ Sơ sao?"



Cảnh Lan không biết chuyện này, tự nhiên cũng không rõ ràng quan hệ của Sơ Tranh và Văn gia.



"Ừ." Sơ Tranh dù bận vẫn ung dung giơ tay, ôm lấy cổ Cảnh Lan: "Ai quy định em không thể có những họ khác."



Ta còn họ Hải đây này!



Trọng lượng trên cổ Cảnh Lan, làm hắn giật mình vì tư thế của mình và Sơ Tranh quá thân mật.



Thân mật đến mức thậm chí có thể cảm nhận được hô hấp lẫn nhau.



Cảnh Lan buông Sơ Tranh ra, bối rối lui lại: "Cho dù là anh trai của em, em cũng không nên về muộn như vậy. Nhớ ăn cơm, tôi ngủ trước."



Tay Sơ Tranh rơi vào khoảng không.



Cô mờ mịt nhìn thời gian một chút.



Chín giờ.



Muộn chỗ nào?



Ta và thẻ người tốt ở cùng một thế giới sao?



Còn có thẻ người tốt thế mà lại đi ngủ lúc 9 giờ, nói đùa cái gì thế?