Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1340 : Vấn tiên hoàng tuyền (1)

Ngày đăng: 01:40 30/04/20


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥



Lúc Sơ Tranh tỉnh lại vẫn còn ở trong căn phòng kia.



Sơ Tranh sờ sờ trên dưới mình, còn tốt, chưa bị kéo đi hoả táng.



Trước tiên cô xem thời gian, vừa đến giờ tan tầm của cô... Cho nên Vương bát đản còn rất thức thời?



Sơ Tranh đau đầu bóp bóp mi tâm.



Ánh mắt liếc qua quét đến vòng tay đặt trên khoang trò chơi...



Vô dụng.



Tháo ra cũng vô dụng.



Vương bát đản vẫn có thể đưa cô vào như cũ.



Chẳng lẽ là cô nghĩ sai?



Hay là...



Sơ Tranh cầm vòng tay về, cô hơi suy tư, cuối cùng đeo trở lại trên tay.



Bất kể nói thế nào, vòng tay này đều có hiềm nghi trọng đại.



Sơ Tranh nhìn khoang trò chơi một chút, đứng dậy rời đi.



Hồ Thạc không ở biệt thự, những người còn lại thấy Sơ Tranh xuống, cũng không dám cản, nhìn thấy cô giẫm dép lào, quơ quần cộc rộng lớn kia, rêu rao rời đi.



Sơ Tranh trở lại Vấn Tiên Lộ, vừa vặn đến giờ Vấn Tiên Lộ chuẩn bị kinh doanh.



Các cửa hàng đều đang lục tục mở cửa, Sơ Tranh đi đến số 13 Vấn Tiên Lộ, một mình Tinh Kiều bưng mặt ngồi ở cửa ra vào, hình như có chút mờ mịt nhìn Vấn Tiên Lộ công việc bận rộn.



Liễu Trọng không ở bên cạnh cậu bé, có lẽ đang bận chuyện khác.



Sơ Tranh suy nghĩ một chút, chậm rãi dạo bước đi qua: "Đã thích ứng chưa?"



Tinh Kiều ngước mắt nhìn về phía Sơ Tranh, lập tức đứng lên, lãnh khốc trả lời: "Tạm được."



Trong mắt Sơ Tranh luôn thanh thanh lãnh lãnh, cô nhìn cửa hàng không có gì cả: "Em đóng cửa lại, tới chỗ tôi trước đi."



"Vì sao?"



Sơ Tranh chắp tay, làm tốt chức trách của người dẫn đường: "Nhóm khách hàng của Vấn Tiên Lộ cơ bản đều là sinh vật không biết, em mở cửa mà không có gì, sẽ gây phiền toái."



Có một số sinh vật không biết quả thực có bệnh, loại "dân chúng" tranh chấp này xử lý rất phiền.



Tinh Kiều hơi sửng sốt: "... Tới đây... Đều không phải người?"



"Có người." Sơ Tranh nói: "Nhưng nhiều hơn chính là sinh vật không biết sống nhờ."




Tinh Kiều đi từ bên trong ra, chỉ qua có một lát như vậy, đường đi mới vừa rồi còn quạnh quẽ, lúc này lục tục có người.



Chỉ nhìn như vậy, thì cũng không có gì khác biệt so với chợ đêm.



Ồn ào náo động, náo nhiệt, phồn hoa...



Nhưng Tinh Kiều có thể trông thấy thứ trong những thân thể sống sờ sờ kia.



Tinh Kiều kéo căng khuôn mặt nhỏ đi ra ngoài.



Sơ Tranh cũng không đóng cửa, mặc cho cửa mở ra, dẫn cậu bé đi về số 13.



Tinh Kiều quét thẻ đi vào, Sơ Tranh đưa cậu tới trước cái gương.



Sơ Tranh giống như đại lão dùng chân đạp đạp tấm gương: "Truyền tống."



Trên gương hiển hiện lên một dấu chấm than màu đỏ cực lớn, còn có máu chảy xuống nữa.



Sau đó là một đống chữ thể hiện sự tức giận.



"Nhanh lên." Sơ Tranh lại đạp một cước.



Tấm gương cà ra mấy trang chữ kháng nghị, Sơ Tranh thờ ơ, cũng nhấc chân muốn tiếp tục đạp.



Lúc này mặt gương mới có biến hóa, mặt gương trong suốt bỗng nhiên nổi lên gợn sóng, một vòng rồi một vòng khuếch tán ra ngoài, tận đến khi khuếch tán hết toàn bộ mặt gương.



Sơ Tranh thô lỗ xách cổ áo Tinh Kiều, đẩy cậu bé vào trong gương.



Tinh Kiều theo bản năng nhắm mắt lại.



Nhưng mà cậu cũng không đụng vào tấm gương, cả người đột nhiên truyền đến cảm giác mất trọng lượng, sau đó không khí mới mẻ không giống với Vấn Tiên Lộ tràn vào phổi, hạt mưa li ti bay xuống.



Tinh Kiều mở mắt ra, phát hiện mình bị người xách, đang chậm chạp rơi xuống đất.



Nơi này hẳn là một công viên, bởi vì trời mưa, nên cho dù thời gian còn sớm cũng không nhìn thấy một người nào.



Cậu cứ... như thế mà đến một nơi khác?



"Nhìn giấy thông hành của em." Một tay Sơ Tranh cầm một chiếc ô không biết lấy từ đâu ra, một tay tùy ý đút trong túi, giọng nói xâm nhiễm mưa bụi, lộ ra mấy phần ý lạnh.



Cho dù trải qua chuyện như vậy, Tinh Kiều vẫn xem như bình tĩnh.



Cậu kiểm tra giấy thông hành của mình, trên đồ án có một điểm đỏ đang lóe lên, cậu rất nhanh liền thông qua điều chỉnh phương hướng của mình để xác định, giấy thông hành có thể dùng như bản đồ.



Sơ Tranh rũ mắt nhìn Tinh Kiều.



Tinh Kiều đã phân rõ phương hướng, nện bước nhỏ chân ngắn đi sang bên kia.



Thân ảnh nho nhỏ, lúc này nhìn qua có mấy phần cô độc và dũng cảm.



Con ngươi Sơ Tranh hơi híp lại, che ô chậm rãi theo sau.